Nhân tố X bí ẩn- Em là một người đặc biệt- Chúng ta có duyên em ạ!

 

Thanh Phương 

Nhắc về em là chị lại có rất rất nhiều cảm xúc, có rất rất nhiều câu chuyện để kể về những điều chị học được từ em. Em chẳng là ai, em chẳng là một nhân vật nổi tiếng nào cả, em chỉ đơn giản là chính em là Thanh Phương là một cô gái bé nhỏ, học Khoa Ngữ Văn trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội. Điều quan trọng hơn cả là em đã giúp chị hiểu hơn cuộc sống là như thế nào, giúp chị có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống này.

Điều đó thực sự quan trọng với chị nhiều lắm, bởi chẳng ai đủ hiểu chị và có một tấm lòng, một sự kiên nhẫn để giúp chị nhận ra ý nghĩa trong từng câu chuyện cuộc sống hàng ngày. Chẳng có một lời khuyên hay đánh giá phân tích phán xét nào khi chị kể chuyện, chỉ là đi cùng chị một chặng đường và dần dần nói cho chị những bài học, ý nghĩa của nó.

Đi với em khá lâu nhưng mãi đến gần đây em mới chia sẻ một phần nào đó của con người mình, chị mới hiểu em hơn à(Đôi khi không cần biết quá rõ em nhỉ, chỉ cần khi có chuyện vui thì chia sẻ, còn buồn thì nói chuyện để giải tỏa thôi- chỉ cần một đôi tai biết lắng nghe, một tấm lòng thấu hiểu).Chị biết, để em là một Thanh Phương cứng rắn, tích cực, nhiệt tình, hết mình như bây giờ thì em đã trải qua những chuyện gì, em đã phải nỗ lực nhiều như thế nào. Mặc dù em nhỏ tuổi hơn, nhưng em rất sâu sắc và trưởng thành, chị cần phải học hỏi em nhiều hơn nữa à.

Thực sự, từ lúc gặp em đến nay chị chưa có một hành động cụ thể nào để cảm ơn em vì điều to lớn ý nghĩa đó. Mà chị cũng không thấy những món quà vật chất nào xứng đáng để chị dùng nó làm món quà cảm ơn em. Vì thế những chia sẻ của chị ngày hôm nay là một lời cảm ơn chị đặc biệt dành cho em.

Câu chuyện bắt đầu, từ cái ngày chị em mình có duyên gặp nhau. Lúc đó chị chưa để ý đến em nhiều lắm. Chỉ là một khách hàng chị cần chốt sale, nên chị cứ nhiệt tình tư vấn thôi và sau đó em đã quyết định theo học ở Langmaster. Ai ngờ rằng em lại người có sự ảnh hưởng nhiều như thế đối với chị. Biết đâu chữ “ ngờ”…

Câu chuyện trở nên thú vị hơn, khi em lại quyết định thử sức với kinh doanh mặc dù là dân sư phạm. Đi phỏng vấn kinh doanh mà vẫn đậm chất thơ văn. Câu hỏi chị đặt ra: Làm sao em có thể thuyết phục khách hàng? Làm sao em có thể cạnh tranh trong môi trường kinh doanh khốc liệt? Làm sao… Em trả lời một cách rất rõ ràng, mạch lạc, khúc triết từng vấn đề một và chị không nhịn được cười khi em nói câu: Em tin rằng chỉ cần “trái tim chạm tới trái tim” thì có thể làm thay đổi mọi người và có thể làm mọi việc. Lúc đó, trong đầu chị nghĩ, con bé này bị hâm hâm rồi, học văn nên bay bổng quá đây, không biết có được việc không, tuy nhiên rất tự tin và có nhiều tố chất.

Đúng như chị nhận định, em rất có tố chất, dù không cần làm việc quá nhiều quá vất vả em vẫn có kết quả tốt. Em có một cách làm thông minh, em hiểu được bản chất công việc. Và em làm với một tâm lý thoải mái. Em thân thiết với mọi người, ai cũng yêu quý em. Em thực sự khác biệt, không phải quá căng thẳng, không cần quá tập trung công việc vào doanh số, em giúp chị nhận ra còn nhiều điều quan trong hơn xung quanh, những con người trong đội nhóm đó mới là quan trọng- Đội 6 Langmastet Thần Thánh. Những niềm vui xung quanh khi mọi người thực sự quan tâm sát cánh cùng nhau.

Những lo âu căng thẳng đâu giúp người ta tốt lên đúng không em? Mà chị lại luôn thấy em cười rất nhiều không bao giờ thấy sự mệt mỏi, trong khi lúc nào chị cũng rất tiêu cực. Những lúc như vậy, em đã kể câu chuyện em thay đổi như thế nào từ một người kém nhất để vươn lên đứng nhất trường. Em cũng buồn giống như bao người khác, nhưng em không muốn để tâm trạng ấy ảnh hưởng tới mọi người. Mà buồn thì ảnh hưởng đến sức khỏe lắm, phải vui chị ạ. Vui rồi, tâm trạng thoải mái rồi làm gì cũng tốt.

Lòng chị nhiều lần nói chuyện với em thầm nghĩ:”Sao trên đời lại có người tích cực vui vẻ và nỗ lực như thế nhỉ, lại còn đạt được nhiều thành tích xuất sắc nữa? Mình chưa gặp ai như vậy cả, mà không chỉ vì lo cho bản thân mà còn lo cho người khác nữa. Em í thật tốt” Chị cũng xấu tính, ích kỉ thôi, nhưng khi được gặp được nghe những người có tấm lòng tốt là chị nể lắm đó. Vì vậy mà những người có giỏi đến mấy mà không có tâm chị cũng không phục. Cơ mà em thì lại khác, vừa giỏi, vừa thông minh, vừa tốt bụng. Chị thích điều này cực í.

Và rồi, em cũng sớm chia tay công việc. Đây là công việc để em trải nghiệm thêm chứ còn đam mê thực sự của em lại là mảng khác. Cố níu em lại thêm mà không được. Chỉ còn cách thỉnh thoảng có thời gian rảnh là chị em mình lại nấu cháo điện thoại. Cứ nói chuyện là hai chị em lại tranh nhau nói.

Mỗi lần chị gọi điện, chị lại nói một đống vấn đề rắc rối chị gặp phải. Thỉnh thoảng lạ kêu ca phàn nàn ti tỉ việc, Vậy mà không một lần nào em từ chối nghe điện của chị. Vấn đề ở chỗ là em rất rất bận, có nhiều việc phải hoàn thành. Nhưng lúc nào chị gọi, em cũng dừng tất cả lại và lắng nghe chị, dành thời gian cho chị. Lúc đó chị ngu ngốc, mãi đến sau này mới nhận ra điều này: Tại sao con bé bận mà không kêu mình khi khác gọi lại? Đến lúc đó mới thấy cảm động biết nhường nào và bắt đầu hiểu hơn, sống là phải như thế nào? Em nói, nếu những người thân thiết với ta mà gặp khó khăn, họ cần ta nhưng ta lại không ở bên thì sau họ sẽ không bao giờ cần ta nữa. Và giờ khi những người chị yêu quý mà cần chị, chị cũng sẵn sàng chạy đến bên họ. Chị cũng thấy được giá trị của điều đó qua thời gian em à.

Em à, có quá quá nhiều chuyện nữa mà chị không kể hết và diễn tả hết được ở đây. Nhờ em chị thay đổi cách sống, sống sâu sắc hơn, không hời hợt như hồi trước. Đúng là dân văn, nhìn mọi thứ ở nhiều góc độ, theo nhiều quan điểm khác nhau nhưng vẫn có phong cách, cá tính riêng.

Mỗi lần nghe em kể về dự định mục tiêu tương lai của em chị lại thấy thích thú và có nhiều động lực. Ôi sao, thèm được nghe em kể nhiều câu chuyện, cả những câu chuyện văn học lẫn đời thường. Nghe để thấy còn nhiều thứ ta chưa biết và cần học hỏi em à.

Chị cứ tìm thành công đâu xa, những con đường tắt, những công thức cho đến khi gặp được em chị mới biết mình đang đi sai. Mình phải học làm người trước, học cách sống rồi mới tính đến chuyện khác. Mình sẽ là ai là gì khi mình có rất nhiều tiền rồi đây? Chị đã hiểu hơn và biết mình cần làm.

Ah mà biết xem bói thì hôm nào xem cho chị xem chị có thành công giàu có không nhá, sợ bị giảm tuổi thọ thì nhờ người khác xem cho chị đi. Mới cả thỉnh thoảng viết thơ tặng chị nhé, hoặc hát cho chị nghe nữa nha. Có nghề hay mà không trổ hết tài năng để chị chờ.

Chị chẳng viết hay, ngôn từ thì lủng củng, cơ mà vẫn cứ viết. Dân văn không được bắt bẻ nha. Chị hy vọng em sẽ mãi là con người vui vẻ, tích cực như chị biết. Bây giờ lộ bản chất rồi nhưng không sao, khi nào buồn hoặc có tâm sự thì ới chị một tiếng là được. Chị sẽ chạy đến và đưa em đi chơi. Chị hứa đấy!!!

Bật mí lời cuối, em là người DUY NHẤT được chị nhắc đến rất nhiều khi chị nói chuyện với bất cứ ai. Em đã làm được những điều rất tuyệt vời- Thanh Phương ạ!

 

Leave a Reply